Cô ấy đã chọn xong ngày cưới. Còn hơn một năm rưỡi nữa mới đến cuối tuần cuối tháng Mười Một, nhưng đám cưới giờ đây như một ảo ảnh mà cô không thể nắm bắt nổi. Trong nhiều tháng, cô đã cố gắng đẩy những lo lắng xuống đáy lòng, nhét chúng giữa những email công việc và danh sách mua sắm, tự nhủ rằng đó chỉ là những cơn hồi hộp trước đám cưới. Rồi một buổi tối, trong lúc ăn đồ mang về và xem một bộ phim tài liệu dở dang, anh ấy thốt ra câu đầu tiên khiến cô ngừng gắp thức ăn. “Khi chúng ta có con, em sẽ không cần bác sĩ trong thai kỳ hay bệnh viện khi sinh.” Cô đặt thức ăn xuống, lấy điện thoại ra và gõ từ khóa “doula là gì”, ngón tay run rẩy khi kết quả hiện ra. Một người không có bằng y khoa, không có thiết bị cấp cứu, không có phương án dự phòng, chỉ là một người khác trong phòng. Ý nghĩ ấy cuộn tròn trong cô như một con rắn lạnh lẽo và không tha thứ. Cô nhận ra ngay lập tức tương lai của họ đã nứt vỡ, không thể hàn gắn và đầy những góc cạnh sắc nhọn.
Cuộc đính hôn của họ ngắn ngủi theo tiêu chuẩn thông thường, chỉ vài tháng chuẩn bị, hầu hết vẫn trên bảng tính Excel và bảng Pinterest. Họ chọn ngày cưới trước khi chọn địa điểm, một mốc thời gian trên lịch giờ đây như một cuộc đếm ngược đến sai lầm. Anh ấy nói với sự chắc chắn tuyệt đối, như thể ca sinh nở tại nhà bất ngờ của chị họ anh ấy là một bài học xuất sắc về làm cha mẹ chứ không phải một tình huống khẩn cấp y tế tiềm ẩn. “Đó là cách tốt nhất,” anh ấy nói, ánh mắt sáng lên với niềm tin. “Bắt buộc. Không thể thương lượng.” Những lời ấy rơi xuống dạ dày cô như những viên đá. Cô chưa bao giờ tưởng tượng nổi một người bạn đời có thể thay đổi đột ngột từ một người bạn trai ủng hộ thành một người bảo thủ ý thức hệ, đặc biệt là về một vấn đề nhạy cảm và rủi ro như sinh nở. Cô luôn nghĩ tình yêu nghĩa là lắng nghe, điều chỉnh, tìm điểm chung. Thay vào đó, anh ấy đang xây một bức tường giữa họ, từng viên gạch một, và gọi đó là truyền thống.
Cô cố gắng thuyết phục anh ấy. Cô đưa ra những nghiên cứu về tỷ lệ tử vong ở sản phụ khi sinh tại nhà không có sự hỗ trợ y tế. Cô trích dẫn quan điểm rõ ràng của Hiệp hội Bác sĩ Sản phụ khoa Hoa Kỳ ủng hộ sinh tại bệnh viện cho những người sinh con lần đầu. Thậm chí cô còn mở hình ảnh thiết bị hồi sức sơ sinh, giọng nói vững vàng dù tay run. Mỗi lần, anh ấy lại phản bác bằng những câu chuyện từ các diễn đàn trực tuyến hoặc một câu chuyện của người chị họ, coi dữ liệu chỉ là “thống kê vô nghĩa.” Những cuộc tranh luận không dẫn đến giải pháp mà ngày càng sâu sắc hơn, một vực thẳm cô chưa từng biết đến trong mối quan hệ. Sự tôn trọng, hóa ra, không chỉ là lắng nghe, mà còn là được lắng nghe, và anh ấy đã ngừng chú ý ngay từ khi quyết định của mình được đưa ra.
What if this is your story too?
Share your situation and let us help you understand more.
Nhận thức ấy bao trùm cô như một lớp sương mùa đông. Cô không còn tin tưởng vào sự linh hoạt của anh ấy nữa. Điều gì sẽ xảy ra nếu tuần tới anh ấy quyết định cô không được giảm đau khi chuyển dạ? Điều gì sẽ xảy ra nếu anh ấy coi một khuyến nghị y tế khác là “không tự nhiên” hay “yếu đuối”? Sự kiểm soát không chỉ về sinh nở, mà còn là một mô hình, một mô hình đã bén rễ âm thầm khi cô bị phân tâm bởi màu sắc đám cưới và sắp xếp chỗ ngồi. Cô đã dành nhiều năm đấu tranh cho quyền tự chủ của phụ nữ trong chăm sóc sức khỏe, và giờ đây cô được yêu cầu từ bỏ quyền của mình vì một người bạn đời coi đó là đức hạnh. Sự mâu thuẫn trong suy nghĩ khiến cô ngột ngạt. Cô có thể cảm nhận cuộc sống dần rời khỏi mối quan hệ, không phải bằng một tiếng nổ lớn mà bằng một tiếng xì hơi chậm rãi, đều đặn, như không khí thoát ra từ lốp xe bị thủng.
Cô cố gắng tưởng tượng tương lai. Một ca sinh tại nhà chỉ với sự hiện diện của một doula. Một đứa trẻ sơ sinh cần chăm sóc cấp cứu trong khi tiếng còi cứu thương rú ngoài. Cơ thể cô chảy máu trên sàn phòng khách, vị hôn phu hoảng loạn, gọi 911 khi từng giây trôi qua thành từng phút. Tầm nhìn ấy khiến cô buồn nôn. Cô luôn mong muốn có con, nhưng không phải với cái giá của sự an toàn hay phẩm giá. Cô từng nghĩ họ sẽ xây dựng cuộc sống dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau và những giá trị chung. Thay vào đó, cô đang bị ép chấp nhận một tương lai nơi bạn đời quyết định những khoảnh khắc mong manh nhất trong cuộc đời cô, nơi sự thỏa hiệp nghĩa là đầu hàng, nơi tình yêu dường như có điều kiện dựa trên sự im lặng của cô.
Cô tự hỏi liệu mình có thể sống chung với sự không chắc chắn ấy. Liệu cô có thể kết hôn với một người không chịu đối diện với bằng chứng, coi những niềm tin sâu sắc nhất của cô là thứ có thể thương lượng? Liệu cô có thể tin rằng quan điểm của anh ấy sẽ không lan rộng sang những lĩnh vực khác, như tiêm chủng, giáo dục, hay thậm chí quyền tự chủ của cô trong những quyết định y tế không liên quan đến thai sản? Mỗi lần cô đề cập đến vấn đề, anh ấy lại chuyển hướng sang việc tất cả đều “mạnh mẽ” và “tự nhiên” như thế nào, như thể mạnh mẽ nghĩa là phớt lờ khoa học và tự nhiên nghĩa là liều mạng. Càng cố thuyết phục, anh ấy càng trở nên kiên quyết, đến mức những cuộc trò chuyện không còn là đối thoại mà như những bài độc thoại nhằm vào cô.
Cô lại nghĩ về đám cưới. Chiếc váy treo trong tủ, những tấm thiệp mời vẫn còn trong bản nháp, những mẫu bánh chờ trong tủ đông. Tất cả đều vô nghĩa lúc này. Không phải ngày tháng, không phải địa điểm, không phải bảng màu. Điều duy nhất quan trọng là liệu cô có thể nhìn anh ấy vào ngày cưới và tin rằng anh ấy sẽ thực sự nhìn thấy cô, không phải như một phần mở rộng của lý tưởng của anh ấy, mà như một con người có quyền, nỗi sợ hãi, và một tiếng nói xứng đáng được lắng nghe. Cô không chắc mình có thể làm được. Không sau cách anh ấy phớt lờ lo lắng của cô, coi nhẹ kiến thức của cô, và coi nhu cầu của cô là thứ yếu so với tầm nhìn của anh ấy.
Đêm hôm ấy, cô ngồi trên ghế sofa, nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay, viên kim cương bắt ánh đèn như một ngôi sao nhỏ đầy mỉa mai. Cô nghĩ về cuộc sống mình mong muốn: một người bạn đời tôn trọng quyền tự chủ của cô, tin tưởng vào sự đánh giá của cô, coi sức mạnh của cô không phải ở sự im lặng mà ở tiếng nói của cô. Cô nghĩ về những đứa con mà cô hy vọng sẽ có trong tương lai, những đứa trẻ được sinh ra trong bệnh viện, được theo dõi bởi các chuyên gia, bao quanh bởi những người được đào tạo để cứu sống. Cô nghĩ về việc liệu mình có thể xây dựng tương lai đó với một người đàn ông đã cho cô thấy rằng khi quan trọng nhất, anh ấy sẽ chọn kiểm soát thay vì quan tâm. Câu hỏi lơ lửng trong không khí, chưa có lời đáp, nặng trĩu hệ quả. Liệu cô có thể kết hôn với một người không chịu lắng nghe, không chỉ với cô ấy, mà còn với lý lẽ? Và nếu cô không thể, điều đó nói lên điều gì về tình yêu mà cô từng nghĩ sẽ đưa cả hai đi đến mãi mãi?