Lần đầu tiên nghe cái tên Barbie, cô mới chỉ là một thiếu nữ bước lên sân khấu cuộc thi sắc đẹp. Lúc đó, cái tên ấy thật sự phù hợp; cô chỉn chu, tự tin và tự hào về hình ảnh mình thể hiện. Mái tóc vàng dài, làn da rám nắng và phong cách thời trang toàn màu hồng trở thành thương hiệu của cô, và cái tên ấy theo cô suốt những năm cấp ba rồi đại học. Đến khi gặp chồng tương lai, mối quan hệ của họ dường như là điều tất yếu. Anh là Ken của cô ấy, nổi tiếng, thu hút và chỉn chu không kém. Bạn bè và người lạ đều gọi họ là cặp đôi biểu tượng, và cô thích điều đó. Hình ảnh họ bên nhau như một phần trong con người cô, một vai diễn cô sẵn sàng đảm nhận vì nó phù hợp và khiến cô cảm thấy được nhìn nhận theo cách mình mong muốn.
Năm năm trong cuộc hôn nhân, mối quan hệ của họ đã ổn định theo một nhịp điệu quen thuộc, dù đôi khi cảm giác như đó là một buổi biểu diễn hơn là một mối quan hệ thực sự. Họ là cặp đôi mà mọi người ngưỡng mộ, những người dường như có tất cả. Nhưng dưới bề mặt bóng bẩy ấy, đôi khi cô tự hỏi liệu tình cảm của họ có sâu sắc như vẻ ngoài hay không. Cô tận hưởng những khía cạnh hời hợt trong cuộc sống chung, cách họ trông như thế nào, cách người khác ngưỡng mộ họ, nhưng cô cũng hy vọng rằng có điều gì đó sâu sắc hơn ẩn sau lớp vỏ bóng bẩy ấy. Rồi những đứa trẻ ra đời, cách nhau chưa đầy 18 tháng, và mọi thứ thay đổi theo cách cô không bao giờ lường trước được.
Sự kiệt sức khi chăm sóc hai đứa trẻ sơ sinh trong tình trạng gần như liên tục khiến cô không thể chuẩn bị trước được. Những ngày tháng trôi qua trong một màn sương mù của những lần cho bú, thay tã và lịch trình ngủ không bao giờ khớp nhau. Cô di chuyển trong ngôi nhà bằng những chiếc áo rộng thùng thình, cơ thể cô thay đổi theo cách cô không ngờ tới. Những bộ quần áo từng ôm sát thân giờ đây lỏng lẻo, và chiếc gương phản chiếu một người xa lạ, một người không còn nhận ra phiên bản chỉn chu của mình nữa. Những thay đổi về thể chất khiến cô choáng váng, nhưng gánh nặng tinh thần còn nặng nề hơn nhiều. Cô nhớ người phụ nữ cô từng là, người có thể mặc bất cứ thứ gì và cảm thấy tự tin, người có một bản sắc rõ ràng vượt xa vai trò là vợ hay là mẹ.
What if this is your story too?
Share your situation and let us help you understand more.
Điều khiến cô đau lòng nhất là sự thay đổi tinh tế trong thái độ của chồng. Anh vẫn đi làm, vẫn giúp chăm sóc con cái, vẫn nói yêu cô, nhưng người đàn ông cô kết hôn dường như đã lùi lại sau bức tường thờ ơ. Những cuộc trò chuyện của họ thu hẹp lại thành những vấn đề nhật dụng, ai sẽ đón con, ai sẽ lo việc gì, trong khi những cuộc nói chuyện sâu sắc hơn đã biến mất. Khi cô cố gắng chia sẻ cảm giác choáng ngợp hay thất vọng, những phản ứng của anh khiến cô cảm thấy như cảm xúc của mình chỉ là phiền phức. Những lời nhận xét của anh về sự thay đổi của cô khiến cô tổn thương, đặc biệt khi anh ngụ ý rằng cô không còn là người anh từng yêu nữa. Cô biết anh không sai; cô mệt mỏi, dễ xúc động và căng thẳng. Nhưng cô không thể xóa đi cảm giác rằng sự thất vọng của anh không chỉ đến từ những thay đổi khi làm mẹ, mà còn từ sự mất mát hình ảnh người phụ nữ anh từng yêu.
Cô tự hỏi liệu anh có nhớ nhung người phụ nữ anh từng kết hôn, người phụ nữ phù hợp với cuộc sống họ xây dựng cùng nhau không. Người phụ nữ ăn mặc chỉnh chu, trang điểm, có thời gian để tạo kiểu tóc và tham gia những cuộc trò chuyện không chỉ xoay quanh lịch trình của trẻ hay danh sách mua sắm. Cô cũng nhớ người phụ nữ ấy, nhưng cô cũng đang vật lộn với thực tế về con người mình bây giờ, một người mẹ, một người chăm sóc, người đang cố gắng hết sức trong vai trò khiến cô ít có chỗ cho phiên bản cũ của mình. Sự đứt gãy giữa con người cũ và mới dường như là một vực thẳm, và cô không chắc mình có thể vượt qua nó như thế nào, nhất là khi những phản ứng của chồng khiến cô cảm thấy mình thất bại trong cả hai vai trò.
Những đêm họ ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, mỗi người chìm đắm trong thế giới riêng, là minh chứng rõ ràng cho khoảng cách họ đã trải qua. Không có giận dữ, không có những trận cãi vã, chỉ là sự xói mòn yên lặng của mối liên kết từng có. Cô khao khát sự gần gũi họ từng chia sẻ, thứ tình cảm vượt xa những cử chỉ yêu thương hời hợt. Nhưng giờ đây, ngay cả những cuộc trò chuyện nhỏ cũng cảm thấy như một gánh nặng, và sự im lặng giữa họ thật đáng sợ. Cô tự hỏi liệu anh có nhận thấy nỗ lực cô đang gánh vác để duy trì gia đình hay không, hay liệu anh quá mải mê với thói quen của mình để nhìn thấy người phụ nữ bên dưới lớp bề ngoài lộn xộn ấy.
Cô tự hỏi liệu hôn nhân sau khi có con có phải là như vậy, hay liệu có điều gì sâu sắc hơn đang bị đổ vỡ. Có thể yêu ai đó nhưng vẫn cảm thấy vô hình trong quá trình ấy không? Cô biết mình đã thay đổi, nhưng cô không chắc liệu vấn đề nằm ở cô hay ở cách chồng cô phản ứng với những thay đổi ấy. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó trở nên xa vời, như một ngọn đèn leo lét trong căn phòng quá tối để nhìn rõ. Cô mệt mỏi vì cảm thấy mình luôn thất bại, vừa là một người mẹ, vừa là một người vợ, và cô khao khát một dấu hiệu cho thấy anh nhìn thấy cô, không phải người phụ nữ anh từng yêu, mà là người phụ nữ cô đang trở thành.
Khi cô thức trắng đêm, lắng nghe tiếng ngủ của những đứa con, cô không thể không tự hỏi: Điều gì sẽ xảy ra khi con người cũ biến mất, và con người mới không được người mình yêu nhất công nhận? Liệu còn quá muộn để tìm lại nhau, hay khoảng cách giữa họ đã quá rộng để vượt qua?