Quán bar ồn ào, tiếng nhạc vang lên từ loa như nhịp tim thứ hai. Anh ấy nhìn thấy cô ấy từ phía bên kia phòng, đang cười đùa cùng bạn bè, và cảm giác muốn trò chuyện với cô ấy đến ngay lập tức. Nhưng sự do dự xuất hiện trước khi anh ấy có thể bước đến. Nếu cô ấy nói không thì sao? Nếu cô ấy cảm thấy bị ép buộc, buộc phải đưa ra quyết định trong giây lát có thể phá hỏng khoảnh khắc ấy thì sao?
Anh ấy đã nghe nhiều câu chuyện về những phụ nữ cảm thấy bị áp lực khi bị hỏi xin số điện thoại, những người froze giữa cuộc trò chuyện vì câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí như một yêu cầu. Vì vậy, anh ấy đã thử một cách khác với những người phụ nữ khác trước đây. "Này, tôi có thể đưa số điện thoại của tôi cho bạn không?" Cách ấy đã giảm bớt áp lực cho cô ấy. Nó trao quyền lựa chọn vào tay cô ấy. Nhưng liệu nó có thực sự tốt hơn không? Hay nó chỉ chuyển gánh nặng từ cô ấy sang anh ấy, khiến anh ấy cảm thấy phải thể hiện, phải chứng minh mình xứng đáng với thời gian của cô ấy?
Anh ấy đã sống ở một nơi xa xôi trong nhiều năm, nơi gặp gỡ người mới cảm giác như trúng xổ số. Ở đây, mọi chuyện dường như quan trọng hơn. Anh ấy không muốn bị coi là quá táo bạo, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội kết nối vì một sai lầm nhỏ.
Anh ấy đã đọc bài báo, nghe podcast, hỏi bạn bè xin lời khuyên, nhưng câu trả lời luôn mâu thuẫn. Có người nói đó là sự tôn trọng. Những người khác lại bảo đó là hèn nhát, một cách để tránh sự mong manh khi hỏi trực tiếp. Anh ấy cứ suy nghĩ về cách hẹn hò đã thay đổi như thế nào. Những quy tắc không còn rõ ràng nữa. Liệu phong cách hiệp sĩ đã chết, hay nó đang tiến hóa?
Anh ấy tự hỏi liệu phụ nữ có thực sự muốn có quyền nói không mà không gặp hậu quả, hay họ thích sự trung thực của một lời đề nghị trực tiếp, dù có thể đau lòng. Có lẽ vấn đề không nằm ở cách tiếp cận. Có lẽ đó là nỗi sợ bên dưới, nỗi sợ bị từ chối, không đủ tốt, hay phạm sai lầm.
Anh ấy cứ lặp đi lặp lại khoảnh khắc ấy trong đầu, tự hỏi liệu mình có bao giờ đủ can đảm để chỉ đơn giản là hỏi, hay anh ấy sẽ cứ mãi trốn đằng sau sự an toàn khi đưa ra lời đề nghị. Câu hỏi cứ ám ảnh anh ấy: nếu tình yêu bắt đầu bằng một cuộc trò chuyện, làm thế nào để biết khi nào mình đủ dũng cảm để bắt đầu nó?